rfi

Đang nghe
  • Trực tiếp
  • RFI Tiếng pháp
  • Bản tin mới nhất
TẠP CHÍ ÂM NHẠC
rss itunes

Nancy Holloway, giọng ca Mỹ với tâm hồn Pháp

Tuấn Thảo

Tên tuổi của nữ ca sĩ Nancy Holloway có lẽ rất xa lạ đối với giới trẻ thời nay, nhưng lại khá quen thuộc đối với giới yêu nhạc Pháp những năm 1960. Thành danh cùng thời với các thần tượng nhạc trẻ, Nancy Holloway tuy là ca sĩ người Mỹ nhưng chủ yếu thành công nhờ hát tiếng Pháp. Bà vừa từ trần ở Paris hôm 28/08/2019, hưởng thọ 86 tuổi.

Thành danh từ đầu những năm 1960 chủ yếu trong làng nhạc nhẹ, nhưng công chúng Pháp lại ít biết rằng thể loại sở trường của Nancy Holloway vẫn là soul và blues. Sinh thời, bà đã từng hợp tác với nhiều tên tuổi lớn trong làng nhạc jazz, tiêu biểu nhất vẫn là Quincy Jones, Sammy Davis Junior và Dizzy Gillespie.

Sinh trưởng tại thành phố Cleveland, bang Ohio (Hoa Kỳ), Nancy Holloway (tên thật là Nancy Brown) xuất thân từ một gia đình nghèo đông con, bà có 9 anh chị em, bố làm đầu bếp, mẹ là giáo viên. Nancy thừa hưởng năng khiếu hát nhạc phúc âm từ thân mẫu, do mẹ của bà thường đi hát gospel ở nhà thờ Tin lành. Để đỡ bớt gánh nặng cho gia đình, bà bắt đầu đi làm rất sớm, bà kết hôn rời khỏi gia đình, dù chưa đủ tuổi trưởng thành.

Bà Nancy Holloway rời Cleveland đến New York lập nghiệp, ban đầu làm đủ mọi nghề để kiếm sống chạy bàn, rửa xe, bán hàng …. Nancy tình cờ gặp nhà sản xuất Larry Steele, ông thuyết phục bà gia nhập đoàn múa "Beige Beauties" chủ yếu bao gồm các vũ công da màu, vào cái thời mà các diễn viên da trắng và da đen không được quyền đóng chung trên cùng một sân khấu.

Khát vọng tự do, đổi đời khiến Nancy Holloway chọn tham gia đoàn vũ kịch, tuy nhiên Nancy không được đào tạo qua trường lớp, vì thế bà mất 6 tháng trời để luyện tập đêm ngày các động tác múa cho đến khi thật nhuần nhuyễn thuần thục. Nhân một đợt biểu diễn tại thủ đô Pháp vào năm 1954, Nancy lúc ấy mới 22 tuổi đã ký được một hợp đồng độc quyền biểu diễn với Mars Club, vốn là quán nhạc jazz nổi tiếng nhất Paris thời bấy giờ, bà hợp tác sau đó với các bộ tứ tấu nổi tiếng như Art Simmons, Michel Gaudry hay Kenny Clark ….

Nancy Holloway chính thức chọn nghề ca hát từ năm 1957, liên tục đi biểu diễn tại nhiều quốc gia như Đức, Anh, Bỉ, Hà Lan, Liban. Ngoài nghề múa, bà còn có một chất giọng khá đặc biệt và nhờ vậy mà lọt vào mắt của nhà sản xuất kiêm diễn viên André Pousse, làm việc cho nhà hát Moulin Rouge. Nhờ vào sự dìu dắt hướng dẫn của ông, mà Nancy Holloway lần đầu tiên xuất hiện trên đài truyền hình Pháp vào năm 1961, để giới thiệu ca khúc ghi âm đầu tay của mình.

Kể từ năm 1963 trở đi, Nancy Holloway thành danh chủ yếu nhờ các bản phóng tác tiếng Pháp từ những ca khúc Anh Mỹ thịnh hành thời bấy giờ, điển hình là các nhạc phẩm “Tu es mes souvenirs” lời khác với phiên bản của Richard Anthony “Tu m’étais destinée” (You are my Destiny của Paul Anka), “Dernier Baiser” (Sealed with a kiss, phiên bản ăn khách qua giọng ca của Brian Hylan) và nhất là ‘‘Ne t’en va pas comme ça’’ (Don’t Make Me Over của Dionne Warwick). Bản nhạc này trong tiếng Pháp từng được nhiều nghệ sĩ ghi âm lại trong đó có Nana Mouskouri và ban nhạc Les Surfs. Còn trong số những bài hát được viết riêng cho Nancy Holloway có các ca khúc như "J'ai découvert Paris", "Tu n'es pas venu", các bản hợp tác có ‘‘La Maison près de la fontaine’’ hay là "Dis-lui que je ne suis pas là" song ca với Nino Ferrer.

Nổi tiếng một cách nhanh chóng cùng thời với nhiều thần tượng nhạc trẻ, Nancy Holloway cũng được mời tham gia các bộ phim, xuất hiện bên cạnh các ngôi sao cực kỳ nổi tiếng thời bấy giờ như Sylvie Vartan, Johnny Hallyday hay Eddy Mitchell, chỉ có điều là Nancy Holloway lớn hơn các thần tượng nhạc trẻ đến 10 tuổi, cho nên bà không dễ gì ‘‘nhập bọn’’ mà không sợ bị chê là ‘‘phá đám’’. Sau một thập niên thành công nhờ ca hát cũng như đóng phim (dù chỉ là vai phụ), Nancy Holloway đột ngột rút lui, xa lánh ánh đèn sân khấu sau một thảm kịch gia đình, đứa con gái đầu lòng mới có 18 tháng tuổi lại qua đời vì tai nạn.

Mãi đến giữa những năm 1980, Nancy Holloway mới xuất hiện trở lại, nhưng chủ yếu đi hát trong các quán nhạc jazz, biểu diễn tại các liên hoan chứ không còn có hợp đồng ghi âm thu đĩa. Vòng lưu diễn của các giọng ca một thời vang bóng, với nhiều tên tuổi xuất thân từ những năm 1960, là dịp để cho Nancy Holloway tìm lại tình cảm ưu ái của công chúng, tuy đã bao năm mà vẫn chưa quên giọng hát của bà, đặc biệt trong cách ngắt chữ, có duyên trong cách luyến láy phát âm tiếng Pháp với một chút giọng Mỹ.

Cũng như các nghệ sĩ nổi tiếng khác là Joséphine Baker và Joe Dassin, Nancy Holloway đã chọn nước Pháp làm quê hương thứ hai, quan hệ tình cảm của bà đủ gắn bó với thủ đô Paris để ở lại trong hơn nửa thế kỷ, trong tâm hồn vẫn có một chút gì rất là Pháp dù trọn đời, bà Nancy vẫn mang quốc tịch Mỹ.

Woodstock 1969 : ''Ba ngày hội vì âm nhạc và hòa bình'' náo loạn !